
Có một thời yêu em
Lòng rộn ràng qúa đỗi
Ngày tháng thật êm đềm
Đời vui như mở hội
Những ngày ta bên em
Tuổi xuân hồng phơi phới
Đường quê trong nắng mới
Chiều lao xao tâm hồn
Môi cười không phấn son
Nụ hồng còn e ấp
Bài thơ tình trong cặp
Rụt rè không dám trao
Cuộc đời bỗng đẹp sao
Đôi tim cùng xao xuyến
Gặp nhau thường lưu luyến
Miệng nói không nên lời
Rồi chiến tranh ngút trời
Quê huơng đầy máu lửa
Cầm tay nhau em hứa
Sẽ thương anh trọn đời
Rồi hai đứa hai nơi
Em theo nhà chạy giặc
Tôi cũng về sắp đặt
Theo gia đình tản cư
Chẳng kịp lời giã từ
Mong một ngày gặp lại
Ai ngờ là mãi mãi
Đến một ngày bảy lăm
Xa nhau có mấy năm
Em chồng con yên phận
Tôi là người thất trận
Bị đưa vào nhà giam
Trong đời tù gian nan
Nỗi đau càng thêm lớn
Lòng xanh non mơn mởn
Đã tắt mọi niềm tin
Cho tôi một lời xin
Mong đời em hạnh phúc
Đời trai trong tù ngục
Thì còn gì tương lai
Rồi ngày một ngày hai
Thời gian qua đi hết
Tôi một lần thấm mệt
Nỗi buồn dài theo đêm
Có một thời yêu em
Cuộc đời thơ mộng qúa
Bây giờ như chim lạ
Lạc loài nhìn nhân gian.
NGUYỄN VĂN ĐIỀU